HOIDAPNHANH.ORG là nơi bạn có thể đặt câu hỏi và nhận được câu trả lời từ các thành viên khác của cộng đồng.
0 phiếu
12 lượt xem
đã hỏi trong Khác bởi (120 điểm)

Hồi học lớp 9, có một lần trưa đi học về muộn, tôi sang nhà bác ăn cơm. Vừa ngồi xuống mâm cơm, tôi đã thấy bác trai liên tục càu nhàu và tỏ ý không vừa lòng vì đĩa rau muống luộc màu không được xanh như ý muốn của bác ấy.

Trái ngược với thái độ của bác trai, bác gái chỉ thở dài, chẳng nói chẳng rằng, chốc chốc lại đánh mắt nhìn chồng dò xét thái độ rồi lại nhìn tôi như thể giục tôi ăn nhanh lên. Chả biết ma xui quỷ khiến thế nào, tôi mới vui mồm phán một câu xanh rờn:

- Hay là lần sau bác luộc rau đi ạ! Luộc rau mất có vài phút thôi mà. Một ván cờ của bác phải luộc được 1 thúng rau.​

- Nhưng, mẹ bảo con ế chồng cơ mà! Tôi cãi cố!

Bẵng đi một thời gian, tôi cũng lớn, cũng yêu đương điên cuồng. Lời tiên tri của mẹ tôi thế mà chẳng thể thành hiện thực. Tôi vẫn cãi chem chẻm như thế nhưng không ế chồng.

Chồng tôi ban đầu là một thanh niên mang dòng máu trưởng giả và quan cách nhưng sau vài lần cãi nhau tay đôi với tôi phải chịu thua thì đành xuống nước chấp nhận bình đẳng trong phát ngôn.

Tính tôi vốn thẳng thắn. Dù chẳng hiểu tại sao tôi lại yêu và lấy chồng mình nhưng lại luôn yêu cầu sự rành mạnh, rõ ràng, dứt khoát, triệt để trong mọi vấn đề của đời sống hôn nhân. Không bao giờ tôi chấp nhận cho qua cái gì đó khi nó còn nhập nhằng trắng đen lẫn lộn. Hoặc là tôi đã tự hiểu hết sau đó buông hoặc cho qua. Hoặc tôi sẽ yêu cầu chồng mình cho một lời giải thích để tôi có thể hiểu tường tận ngọn ngành. Chứ không bao giờ có thể giả vờ hiểu khi không hiểu hay coi như không biết khi mắt thấy tai nghe. Đó cũng chính là lý do tại sao vợ chồng tôi sống với nhau rất thoải mái và mọi mâu thuẫn đều tìm được hướng giải quyết! Nếu không thể tìm được một giải pháp dung hòa, tôi chọn chia tay chứ không chịu nhẫn nhịn!

Lần cãi nhau to nhất cách đây vài tháng, cơn tức giận bốc lên ngùn ngụt tôi gào lên với chồng rồi đặt trước mặt anh ta lá đơn ly hôn dài tới 5 trang do chính tay tôi viết. Chồng tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng đọc hết và chủ động xin lỗi. Nhưng vào cái thời điểm mà tôi đã quyết buông rồi thì cả trăm ngàn lời xin lỗi cũng vô ích. Tôi yêu cầu anh phải xỏ chân vào đôi giày của tôi rồi hãy tự cảm nhận. Theo đó, anh phải ở nhà chăm sóc 2 đứa con và mỗi ngày viết chục trang nhật ký. Anh đồng ý. Nhưng chỉ được 2 ngày nhìn anh đã xác xơ, đầu bù tóc rối, tâm trạng hỗn loạn. Anh bảo:

-Anh chịu thôi, không thể trông nổi 2 đứa chứ nói gì đến viết chục trang nhật ký.

Tôi bảo:

- Vậy mà em vẫn hàng ngày phải làm vậy. Bởi vì em không có bất cứ sự lựa chọn nào khác. Không phải chục trang mà là hàng trăm nghìn trang. Không phải kể lể mà là sáng tạo. Theo anh em có mệt mỏi không? Có stress không?

Anh ta lặng lẽ gật đầu nhưng tôi chưa dừng ở đó.

- Thế nhưng, anh ngày nào cũng vậy. Chỉ cần về tới nhà là anh vật ra tỏ vẻ mệt mỏi như thể anh vừa đi cứu cả thế giới vậy. Anh gầm gừ mỗi khi em nhờ anh lấy giúp em cái bỉm, đun hộ em ấm nước hay trông con giúp em nửa tiếng. Như thể con là do em đẻ ra nên em tự mà nuôi lấy vậy. Còn sự nghiệp của em thì sao?

Mỗi ngày anh ăn mặc tươm tất bước ra khỏi cửa đi làm, dù công việc có trục trặc, anh có đau đầu nhưng chỉ cần được bước ra cửa, không phải lo nghĩ đến hôm nay cho con ăn gì, uống gì, mặc gì, ốm đau thế nào đã là mơ ước của em rồi đấy! Anh cũng mệt, em cũng mệt. Chẳng còn cách nào khác là chúng ta phải cùng vui lên. Khó khăn chắc chắn sẽ qua đi. Nếu cứ ủ rũ thế này, tình hình chỉ càng thêm tệ hại.

Sau lần đó, chúng tôi không ly hôn. Tôi thấy chồng thay đổi từng ngày. Hoàn toàn không còn tình trạng về tới nhà là mệt mỏi, uể oải hay cáu gắt với tôi nữa. Anh bắt đầu có trách nhiệm hơn với con cái, cùng chia sẻ với tôi công việc gia đình để tôi có thời gian phát triển sự nghiệp của riêng tôi.

Sẽ ra sao nếu như tôi cứ chấp nhận im lặng và nhẫn nhịn? Tôi vẫn sẽ phải nhìn bản mặt hằm hằm đó hàng ngày của chồng, vẫn phải đầu bù tóc rối 1 mình với hai con, vẫn chẳng có thời gian dành cho công việc... Đời tôi sẽ chẳng thể khá lên được.
Một điều nhịn là 9 điều lành ư? Với tôi, câu nói này không hoàn toàn đúng. Người ta chỉ nên nhẫn nhịn trong tùy từng hoàn cảnh.

 

Phụ nữ vốn đã rất thiệt thòi, đừng tự giới hạn niềm hạnh phúc của mình ❣️
Nguồn : Lê Thanh Ngân

Câu trả lời của bạn

Your name to display (optional):
Chính sách bảo mật: Địa chỉ Email của bạn chỉ được sử dụng để gửi những thông báo này.
Mã xác minh chống spam:
Để tránh mã xác minh này trong tương lai, xin vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký.

Các câu hỏi liên quan

0 phiếu
0 trả lời 35 lượt xem
0 phiếu
1 trả lời 30 lượt xem
0 phiếu
1 trả lời 60 lượt xem
0 phiếu
0 trả lời 50 lượt xem

3.1k câu hỏi

3.6k trả lời

155 bình luận

1.7k thành viên

Thành viên tích cực
Trong tháng:
  1. linhbk - 4 +
  2. ducanh2007 - 4 +
  3. heooo124 - 4 +
  4. ngocanhha - 4 +
  5. lienho - 2 +
  6. vulynh - 2 +
Diễn đàn đô thị Văn Phú

Danh hiệu gần đây

Famous Question
- TKID -
Notable Question
- hnfgh5467 -
Photogenic
- tuvangiamsat -
Autobiographer
- tuvangiamsat -
Notable Question
- duongnhien -
Notable Question
- TKID -
4 Online
0 thành viên và 4 khách
Tổng truy cập
1576256
...